Các giả định sau được áp dụng trong tính toán theo mục 7.2 Giới hạn ứng suất, 7.3.4 Tính toán bề rộng vết nứt, 7.4 Kiểm soát độ võng EN 1992-1-1
Trong tính toán trạng thái giới hạn sử dụng, chúng ta xét hai trạng thái chỉ khác nhau về cường độ chịu kéo của bê tông.
1. Tiết diện chưa nứt
- Cường độ chịu kéo của bê tông không bị bỏ qua.
- Ứng suất bê tông tỷ lệ thuận với khoảng cách đến trục trung hòa (phân bố ứng suất tuyến tính).
- Ứng suất cốt thép tỷ lệ thuận với khoảng cách đến trục trung hòa (phân bố ứng suất tuyến tính).
- Ứng suất kéo của bê tông được giới hạn bởi giá trị fct,eff theo điều 7.1 (2) EN 1992-1-1.

\[ \textsf{\textit{\footnotesize{Uncracked section}}}\]
2. Tiết diện nứt hoàn toàn
- Cường độ chịu kéo của bê tông bị bỏ qua.
- Ứng suất bê tông tỷ lệ thuận với khoảng cách đến trục trung hòa (phân bố ứng suất tuyến tính).
- Ứng suất cốt thép tỷ lệ thuận với khoảng cách đến trục trung hòa (phân bố ứng suất tuyến tính).

\[ \textsf{\textit{\footnotesize{Cracked section}}}\]